Chỉ cần đi hết hành trình của một bức ảnh tập thể, ta sẽ hiểu vì sao con người có thể đẹp lên cùng lúc mà lại khó nhận ra nhau hơn.

Bức ảnh được chụp trong ba giây. Sau đó chiếc điện thoại đi một vòng quanh bàn.

Người đầu tiên xin sáng da một chút. Người thứ hai muốn xóa cái mụn vừa xuất hiện không đúng dịp. Người thứ ba chẳng yêu cầu gì nhiều, chỉ sửa sơ sơ khoảng mười hai chỗ. Đến người cuối cùng, bức ảnh đã rất đẹp: mắt long lanh, cằm thanh tú, làn da bình yên như chưa từng biết nắng là gì.

Ai cũng đẹp lên một ít. Và cũng lạ đi một ít.

Thật ra chẳng ai định lừa ai. Người ta chỉnh ảnh cũng giống như trước khi ra đường thì vuốt lại tóc, kéo thẳng cổ áo. Ta chỉ muốn phiên bản của mình bước ra trước, chào mọi người một câu cho đỡ ngượng. Có điều phiên bản ấy đôi khi quá chu đáo, chào xong rồi đứng luôn ở đó, không chịu trả chỗ cho chính chủ.

Thế là có những cuộc gặp bắt đầu bằng vài giây bối rối. Người trong ảnh đâu rồi nhỉ?

Nhưng rồi người đối diện bật cười. Đôi mắt nheo lại, vài đường nhỏ hiện ra ở cuối mắt. Chiếc mũi hơi nhăn. Hai má không còn giữ đúng đội hình. Và rất lạ, đúng lúc khuôn mặt không còn hoàn hảo, ta lại nhận ra người ấy.

À, đây rồi.

Trang điểm vẫn vui. Ứng dụng vẫn vui. Một hôm muốn rực rỡ thì rực rỡ. Một hôm muốn trẻ hơn năm tuổi cũng chẳng làm Trái Đất quay ngược. Con người đã làm đẹp từ rất lâu, từ khi chưa có điện thoại và chắc chắn sẽ còn làm đẹp đến ngày điện thoại biết tự chê chủ nhân chụp sai góc.

Chỉ có điều, khuôn mặt thật mang theo những thứ ứng dụng chưa giỏi lưu giữ: cái nhíu mày của người hay suy nghĩ, làn da của người thường đi nắng, khóe mắt của người thích cười. Những chi tiết ấy không đứng yên để tạo dáng. Chúng chạy ra chạy vào mỗi khi ta vui, buồn, ngạc nhiên hay gặp đúng món mình thích.

Nhờ vậy, khuôn mặt không chỉ đẹp. Nó có mặt.

Có lẽ lời khen dễ thương nhất không phải là “ngoài đời bạn đẹp hơn trong ảnh”. Cũng không phải “ảnh đẹp hơn ngoài đời”. Hai câu ấy nghe đều hơi giống chấm thi.

Lời dễ thương nhất chỉ cần ngắn thôi.

Giữa hàng nghìn khuôn mặt đã được chăm chút đến hoàn hảo, vẫn có một người nhìn ta, mỉm cười và nói:

À, bạn đây rồi.